Asia Forest Partnership

 Home > About AFP > Vietnamese > Workshop Record (Vitenamese)

Search     
print-version 

Biên bản hội thảo | Khuyến nghị của Hội thảo | Thông báo về việc Tăng cường Đối tác rừng Châu á (AFP)


Biên bản hội thảo
Hội thảo khu vực về
Tăng cường Đối tác rừng Châu Á

30 tháng 8 – 1 tháng 9 năm 2004,
Yogyakarta, Indonesia


Mục tiêu

Để triển khai quyết định của Kỳ họp thứ 3 Đối tác rừng Châu Á (AFP) tại Kisarazu, Nhật Bản, ngày 21 tháng 11 năm 2003, và Quyết định số 3 của Uỷ ban thương mại gỗ quốc tế (ITTC) (XXXIV), Indonesia đã chủ trì hội thảo khu vực để tăng cường Đối tác rừng Châu Á. Như Quyết định của ITTC đã nêu, mục tiêu của hội thảo là:

  • Xem xét và triển khai các mục tiêu của AFP và các cơ chế thực hiện;
  • Nắm bắt kinh nghiệm và các bài học của các hình thức đối tác tương tự, đặc biệt là Đối tác rừng vùng hạ lưu Công Gô;
  • Thống nhất quan điểm và ý kiến đóng góp của đông đảo các bên đối tác đại diện các tổ chức quần chúng và thành phần tư nhân trong quá trình xây dựng các chương trình và hoạt động của AFP;
  • Thành lập mạng lưới trao đổi thông tin giữa các đối tác, bao gồm cả đại diện các tổ chức quần chúng xã hội và thành phần tư nhân ;
  • Kiến nghị một số nhóm đối tác để tăng cường AFP.

Khoảng 160 đại biểu và quan sát viên, đại diện cho Chính phủ 12 nước, 7 cơ quan liên Chính phủ, 28 tổ chức phi chính phủ, 14 đại diện thành phần kinh tế tư nhân, 6 trường đại học và cơ quan nghiên cứu và 5 nhà tài trợ cho các dự án đã tham dự hội thảo (# Theo ý kiến của ông Yuji Imaizumi: Số lượng đại biểu nên liệt kê lại theo tiêu chí phân loại mới)

Top


Phiên khai mạc

Tiến sỹ Ir. Sanyoto, đại diện cho chính quyền Tỉnh đặc khu Yogyakarta, đọc lời chào mừng.

Đại diện của Giám đốc điều hành ITTO, ông Amha bin Buang, Phó giám đốc Thông tin kinh tế và kiến thức thị trường, phát biểu ý kiến cho rằng: sau ba kỳ họp AFP, kỳ họp này nhằm giúp AFP xúc tiến quá trình tham vấn, trao đổi quan điểm, khái niệm và xúc tiến việc thực hiện. ITTO hy vọng hội thảo cũng sẽ giúp tăng cường nền móng cơ sở cho AFP để tiến tới kỳ họp lần thứ 4.

Ngài Ichiro Ichikawa, Thứ trưởng thường trực Bộ Nông, Lâm và Thuỷ sản của Nhật Bản, nhấn mạnh rằng hội thảo này nhằm mục đích thảo luận về cơ cấu tổ chức và cơ chế ra quyết định, quy trình xem xét và thực hiện các hoạt động trong tương lai cũng như các hoạt động hiện nay đang được thực thi nhằm thúc đẩy việc thực hiện ba vấn đề của AFP, cụ thể là “kiểm soát việc khai thác trái phép và kinh doanh gỗ lậu, chống cháy rừng, và phục hồi rừng bị suy thoái, và tái trồng rừng trên đất đai bị thoái hóa”. Ngài thứ trưởng cũng thông báo rằng kỳ họp lần thứ 4 của AFP sẽ được tổ chức tại Nhật Bản, từ ngày 8-10/12/2004.

Ông Koes Saparjadi, Cục trưởng Cục Bảo vệ rừng và Bảo tồn thiên nhiên, Bộ Lâm nghiệp, Indonesia đại diện cho Tiến sỹ Mohammad Prakoso, khai mạc hội thảo. Ông Saparjadi nhấn mạnh trong bài phát biểu khai mạc của mình về sự cần thiết phải xây dựng tổ chức và cơ chế hoạt động của AFP. Vì thế, hội thảo có thể sẽ đưa ra được những kiến nghị liên quan đến các vấn đề này.

Ông Toshikatsu Matsuoka, thành viên của Hiệp hội các đại diện Nhật Bản, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc quản lý, kiểm soát các vấn đề khai thác trái phép, kinh doanh gỗ lậu ở quy mô toàn cầu. Vấn đề này đã được nghiên cứu và được đánh giá là một vấn đề quan trọng ở Nhật bản, là mối quan tâm của các quan hệ song phương và quốc tế, bao gồm cả việc hình thành AFP.

Top


Phiên họp toàn thể

Nắm bắt kinh nghiệm và các bài học về các hình thức đối tác tương tự
Chủ trì: Ông Djauhari Oratmangun (Vụ trưởng, Bộ Ngoại giao, Indonesia)

Các bài trình bày của ông Yuji Imaizumi (Phó giám đốc Văn phòng Hợp tác quốc tế về lâm nghiệp, Bộ Lâm nghiệp Nhật Bản); Ông Francois Ossama (Chủ tịch Mạng lưới quốc tế về Phát triển bền vững ở Trung Phi - RIDDAC); Đại sứ David H. Kaeuper (Cán bộ hỗ trợ của CBFP); và bà Adelina Kamal (Chuyên viên chính, Văn phòng phát triển nguồn lực của Ban Thư ký ASEAN).

Ông Yuji Imaizumi đã thông báo: Cách đây hai năm, AFP đã bắt đầu thực hiện sáng kiến “Loại 2”, tại Hội nghị thượng đỉnh về phát triển bền vững (WSSD) ở Johannesburg. Tại kỳ họp thứ hai của AFP, tháng 7/2003 ở Yogyakarta, AFP được định nghĩa là một đối tác linh hoạt, có tính đa dạng về thành viên tham gia và có ba lĩnh vực trọng tâm (chống khai thác trái phép, chống cháy rừng, phục hồi rừng). Tại kỳ họp thứ ba tại Nhật Bản, tháng 11/2003, các kế hoạch hoạt động đã được thảo luận, ví dụ như tiêu chuẩn tối thiểu về mặt pháp lý, khung hoạt động của hải quan, cơ sở dữ liệu để tập huấn, và đánh giá xem xét các nỗ lực phục hồi rừng trước đây. Có 10 kế hoạch hoạt động được nêu trên Trang web với các giai đoạn thực hiện khác nhau, như lập kế hoạch và/hoặc thực hiện. AFP hiện nay đã có 16 chính phủ, 8 tổ chức quốc tế và 4 tổ chức phi chính phủ tham gia, và đã có trang web. AFP được hỗ trợ và/hoặc được ITTC đề cập tới vào tháng 5/2003, tại Diễn đàn lâm nghiệp thế giới lần thứ 3 của Liên hiệp quốc (UNFF3) tháng 6/2003, tại kỳ họp ASEAN+3 tháng 8/2003, và Kế hoạch hành động Nhật Bản-ASEAN tháng 12/2003, và tại Hội nghị thượng đỉnh các nước G8 tháng 6/2004 ở Hoa Kỳ. Cách tiếp cận của AFP - một sáng kiến khu vực, đã được hoan nghênh. AFP nên có nhiều thành viên, đặc biệt là đại diện cho thành phần tư nhân tham gia. Ngoài ra, AFP cần tập trung nhiều hơn vào việc xúc tiến hành động và sự hợp tác hiệu quả giữa các đối tác thành viên và giữa các sáng kiến, hoạt động.

Ông Francois Ossama đã trình bày ý kiến cho rằng Khu vực Trung Phi có nhiều đặc điểm tương tự như khu vực Châu á. Để tăng cường sự hiểu biết về các vấn đề bảo tồn, các tổ chức phi chính phủ và Ngân hàng thế giới đã thúc ép phía chính phủ có những cam kết ở cấp cao hơn, kết quả là đã thành lập được COMIFAC. Hiện tồn tại nhiều hình thức đối tác ở Trung Phi, một trong các đối tác đó là Đối tác rừng lưu vực Công Gô (CBFP). CBFP hỗ trợ nguồn nhân lực của COMIFAC. Mục tiêu của CBFP là tăng cường quản lý rừng bền vững và hỗ trợ phát triển kinh tế. Thách thức chủ yếu là làm thế nào để cân bằng giữa phát triển và môi trường. Trong khuôn khổ CBFP và COMIIFAC, thách thức lớn nhất là việc chuyển các cam kết thành những hành động cụ thể, giúp thay đổi tình hình tại thực địa để giảm nghèo và tăng cường lâm nghiệp bền vững.

Đại sứ Ambassador David H. Kaeuper đã nêu ý kiến cho rằng mặc dù cơ cấu tổ chức tổng thể của CBFP vẫn chưa được thiết lập nhưng một dự án khung đẵ bắt đầu rất sớm. Điều này cho thấy CBFP sẽ là một tổ chức không quan liêu và hướng tới hành động. Có bốn bài học chính như sau:

  • Các mục tiêu trước đây cũng như các thể chế hiện hành cần phải được đánh giá. Đối tác chỉ hỗ trợ các tổ chức hiện có.
  • CBFP là một tín hiệu quan trọng và đã thành công trong việc tạo nên sự tin cậy và nhận được hỗ trợ.
  • Vai trò vô cùng thiết yếu của sự lãnh đạo.
  • Việc xác định thời điểm tiến hành và dự báo các rủi ro là rất cần thiết (trước hết CBFP được coi như là thách thức đối với các sáng kiến có giá trị khác). Đây là thời điểm phù hợp để khởi động CBFP. Tuy nhiên có một rủi ro là hiện tại chưa có cơ cấu tổ chức rõ ràng trước khi bắt đầu dự án. Một cách tiếp cận song song đã được áp dụng để trao đổi về các thách thức chính trị khi thực hiện các dự án.

Ngài đại sứ cũng đã bày tỏ lời cảm ơn đối với AFP đã tạo điều kiện để ngài có thể tham dự hội thảo. CBFP đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ thúc đẩy quản lý rừng bền vững và đặc biệt là chống khai thác gỗ trái phép, kinh doanh gỗ lậu, trong đó sự thành công hay thất bại của đối tác đều có thể gây ra những ảnh hưởng.

Bà Hj. Adeline Kamal đã nêu ra một số nguyên tắc và cơ chế hợp tác ASEAN, và cách thức thực hiện hợp tác khu vực ASEAN. Bà Hj. Adeline Kamal cũng nêu ra những đặc trưng nổi bật của hợp tác khu vực ASEAN, coi đây là những gợi ý để tiến tới thực hiện AFP. Một trong những đặc trưng đó là: cần phải xây dựng quan điểm, tầm nhìn và mục tiêu chung giữa các đối tác và định kỳ đánh giá lại; xác định các nguyên tắc và chiến lược của AFP; thiết lập một số cơ chế thực hiện và giám sát; xây dựng các ưu tiên và tiêu chí rõ ràng để hướng dẫn các đối tác trình các đề xuất dự án và thực hiện các dự án; xây dựng kế hoạch hành động dài hạn, trung hạn và ngắn hạn và triển khai các kế hoạch này; xác định các hoạt động hợp tác phát triển phù hợp cho từng giai đoạn; tăng cường sự lãnh đạo giữa các đối tác đi đầu trong việc thực hiện các kế hoạch hành động; hỗ trợ tăng cường hoạt động điều phối dưới hình thức một Ban thư ký gọn nhẹ, hiệu quả; và đảm bảo các kế hoạch hành động của AFP phù hợp với lợi ích và mối quan tâm của các đối tác. Bà Hj. Adeline Kamal cũng nêu lên nhu cầu phải xác định cách thức để AFP phối kết với các sáng kiến hiện có ở khu vực Châu á để tránh trùng lặp. Với quan điểm đó, bà Hj. Adeline Kamal nhấn mạnh nếu AFP quan tâm và sử dụng các cơ chế hiện có và sự hợp tác hiện nay trong khu vực Châu á là rất có lợi, ví dụ như khung hợp tác ASEAN và ASEAN+3, với những nguồn nhân lực sẵn có, để thực hiện ba lĩnh vực ưu tiên của AFP; đồng thời phối kết, hỗ trợ các sáng kiến hiện có của các hình thức hợp tác trên trong việc thực hiện các vấn đề ưu tiên của mình.

Các cuộc thảo luận từ phía đại biểu sau các bài trình bày đã nhấn mạnh AFP là một đối tác tự nguyện và bình đẳng. Đối tác đã gây một áp lực nhất định lên các nhà sản xuất gỗ và giúp cải thiện công tác quản lý rừng, giúp có những cam kết về nhu cầu của tất cả các đối tác cũng như các nguồn tài chính.

Top


Phiên họp toàn thể
Xém xét và thực hiện các mục tiêu của AFP và các cơ chế thực hiện

Chủ trì: Ông Patrick Durst (FAO, Bangkok)

Các ông sau đây đã có bài trình bày: TS. Takeshi Toma (CIFOR) và bà Nina Haase (Ban Thư ký về trao đổi thông tin của AFP); TS. Agus Setyarso (Hỗ trợ chương trình cho Indonesia – Biên bản ghi nhớ của Anh - UK về chống khai thác gỗ trái phép) và ông Nandang Prihadi (Bộ Lâm nghiệp, Indonesia); Ông Bambang Murdiono (Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế và Đầu tư, Bộ Lâm nghiệp, Indonesia).

TS. Takeshi Toma và bà Nina Haase trình bày cơ cấu tổ chức hiện nay của AFP, trong đó có cơ chế ra quyết định, các hoạt động trao đổi thông tin, cơ chế thực hiện kế hoạch hoạt động, các cơ chế tài chính cho đối tác. Các đại biểu trên đã khẳng định rằng AFP cần thể hiện như là một chất xúc tác cho các hoạt động phù hợp và cung cấp diễn đàn để chia sẻ thông tin. Vì thế, AFP cần đặc biệt quan tâm tới cơ chế ra quyết định trong các kỳ họp AFP, các hoạt động trao đổi thông tin cần được coi là một hoạt động cốt lõi, cơ chế thực hiện kế hoạch hoạt động ở khu vực cũng như các cơ chế tài chính cho đối tác. Ngoài ra, AFP cũng cần tự xác định rõ ràng hơn đây là một đối tác, có sự thống nhất cao với các tổ chức tương tự khác.

TS. Agus Setyarso và ông Nandang Prihadi nêu ý kiến cho rằng đối tác là một quan hệ giữa các tổ chức và/hoặc cá nhân, trong đó các bên hợp tác chặt chẽ với nhau và chia sẻ trách nhiệm cũng như lợi ích chung. Sự tin cậy, chia sẻ kinh nghiệm/kiến thức và sự hợp tác là những vấn đề trung tâm của một đối tác liên tổ chức hiệu quả. Bài học sau đây rút ra từ đối tác Indonesia – UK về chống khai thác gỗ trái phép, đề nghị áp dụng đối với AFP là:

  1. Mô hình thể chế: AFP dự kiến sẽ là một thể chế “chia sẻ dịch vụ”. AFP sẽ phục vụ các lợi ích chung, cùng làm việc theo một chiến lược đã được thống nhất, và hoạt động trên cơ sở đóng góp của các đối tác.
  2. Điều kiện cần thiết: Việc chuẩn bị về cơ cấu cần phải được tiến hành trước khi đối tác thực sự đi vào hoạt động hiệu quả. Việc chuẩn bị này phải được tiến hành để tạo sự tin cậy, nắm bắt được kiến thức của các đối tác và năng lực về thể chế.
  3. Trao đổi thông tin: ưu tiên đầu tiên là chia sẻ thông tin sau đó đến các dự án đề xuất; Trong giai đoạn đầu, một sơ đồ chiến lược về trao đổi thông tin có thể được xây dựng; Vòng trao đổi thông tin đầu tiên có thể chưa rõ ràng và hoàn hảo; Cần tiến hành nâng cao kiến thức, và kiến thức theo tự nhiên sẽ ngày càng được nâng lên.
  4. Quản lý AFP: Một đơn vị hỗ trợ đắc lực cho AFP có thể sẽ được thiết lập, với các cán bộ chuyên trách, có năng lực. Cơ quan này sau đó sẽ được nối kết với “đơn vị chịu trách nhiệm” ở mỗi cơ quan của các nước thành viên đối tác; Các công cụ điều hành, giám sát và theo dõi có thể sẽ được thiết lập phù hợp với Đơn vị hỗ trợ nói trên.
  5. Thể chế hoá đối tác: Sẽ có các hiệp định giữa các đối tác, chính thức hoặc không chính thức. Các hiệp định này là cần thiết cho Đơn vị hỗ trợ và các bên đối tác để có được các nguồn lực cần thiết cho hoạt động.
  6. f. Thành viên: Trong thực tế việc tham gia có thể tự do, nhưng một số điều kiện cơ bản phải đáp ứng. Điều kiện đó là việc khẳng định cam kết. Hình thức đóng góp mà bên tham gia có thể cung cấp là hình thức đóng góp cho một tổ chức “chia sẻ dịch vụ”, và cung cấp loại thông tin mà bên tham gia có thể chia sẻ cho đối tác.

Ông Bambang Murdiono nêu ý kiến cho rằng một số thành viên đối tác đã phê bình là AFP quá lỏng lẻo, chưa có một quy trình thủ tục mang tính tiêu chuẩn để có thể trở thành một đối tác tích cực, cơ chế thực hiện và ra quyết định không rõ ràng và thiếu cam kết về tài chính. Ông Bambang Murdiono đã đề xuất một cơ chế và cơ cấu chính thức cho AFP. Đề xuất này được đưa vào Dự thảo Thông báo về việc Tăng cường AFP. Bản dự thảo bao gồm nhiều nội dung, trong đó có các chương về tổ chức, thành viên và đóng góp của các bên đối tác.

Top


Phiên họp toàn thể về các bài trình bày của các nhóm làm việc

Nhóm 1: Các đối tác và thành viên
Chủ trì: Ông Transtoto Handadhari (Bộ Lâm nghiệp, Indonesia)
Thư ký: Ông Hugh Speechly (DFID – UK)

Nhóm 1 đã nắm bắt được các đề xuất, hoạt động của các thành viên, các hoạt động của Ban thư ký. Đề nghị của các thành viên là:

  • Không hạn chế về mặt địa lý cho sự tham gia nhưng duy trì ở một quy mô hợp lý
  • Tất cả các bên tham gia đều bình đẳng
  • Không có những điều kiện cụ thể đặc biệt khi tham gia
  • Các đối tác phi chính phủ có lợi thế nổi trội, (nhưng cho đến nay sự tham gia của các tổ chức phi chính phủ ở phía Nam chưa đáp ứng mong đợi)
  • Các thành viên phải hiểu được lợi thế của việc trở thành thành viên AFP.

Các kế hoạch hành động của AFP cần phải hài hòa với các sáng kiến khác để tất cả các hoạt động thống nhất với nhau và không cạnh tranh với nhau. Kế hoạch hành động tiểu khu vực để đáp ứng những nhu cầu cụ thể (như các vấn đề về biên giới chung) có thể được coi là một lĩnh vực để hợp tác.

Nhóm làm việc này thống nhất rằng một Ban thư ký là cần thiết và là một “ban thư ký ghép”, cách tiếp cận đã được phê duyệt cho Đối tác rừng lưu vực Công Gô là phù hợp. Điều này sẽ giúp các thành viên đối tác hỗ trợ làm rõ thông tin nhưng không quyết định các vấn đề của AFP.

Top

Nhóm 2: Kế hoạch hoạt động
Chủ trì: Ông Yuji Imaizumi (Bộ Lâm nghiệp, Nhật Bản)
Thư ký: TS. Ronasit Maneesai (Thái Lan)

Nhóm 2 đã xem xét đánh giá việc xây dựng các kế hoạch hoạt động của AFP hiện tại và xác định một số hướng cải tiến có thể, mặc dù một số đại biểu đã bày tỏ các quan điểm không giống nhau. Các điểm được đưa ra tại Nhóm 2 cùng với các vấn đề được nêu lên trong phiên họp toàn thể được Nhóm 2 thảo luận, có thể tóm tắt như sau:

  1. AFP cần xây dựng một “Kế hoạch hành động” chung ngắn hạn và trung hạn để có quan điểm rõ ràng về mục tiêu chúng ta cần đạt được trong những năm tới.
  2. Để xây dựng và thực hiện các kế hoạch hoạt động, cần phải có các nguyên tắc và chiến lược hướng dẫn rõ ràng.
  3. Trong quá trình xây dựng các kế hoạch hoạt động, cần khảo sát, làm rõ tình hình hiện nay và các sáng kiến hiện có (Làm rõ nội dung).
  4. Các kế hoạch hoạt động cần nêu rõ các sáng kiến khu vực hiện nay có cùng mối quan tâm.
  5. Các kế hoạch hoạt động cần kết nối với các sáng kiến khác có những mục tiêu tương tự.
  6. Các kế hoạch hoạt động cần dựa trên các thông tin liên quan về kinh nghiệm quá khứ và sáng kiến hiện nay của các thành viên cho phù hợp.
  7. Các kế hoạch hoạt động cần làm thế nào để đóng góp cho các sáng kiến hiện có - điều này cần được làm rõ.
  8. Việc xây dựng và thực hiện các mục tiêu của các kế hoạch hoạt động cũng cần phải “Hoàn hảo” (phải cụ thể, có thể đo đếm được, có thể đạt được, có tính thực tế và phù hợp với khung thời gian) và “trôi chảy” (rõ ràng, có thể đo đếm được và có sự tham gia).
  9. Mỗi kế hoạch hoạt động, khung thời gian càng rõ ràng càng tốt, để giúp các bên, đặc biệt là ngành kinh doanh có thể tham gia.
  10. Các kế hoạch hoạt động cần do các thành viên đối tác đề xuất, chứ không phải do diễn đàn AFP, cũng không phải do Ban thư ký đưa ra. Diễn đàn AFP hay Ban thư ký chỉ đóng vai trò hỗ trợ quá trình này thôi.
  11. Các kế hoạch hoạt động cần phải được xây dựng và thực hiện một cách hợp tác bởi các nhóm đối tác chứ không phải theo hình thức đơn phương. Một số đại biểu nhấn mạnh sự hợp tác là một quá trình, chứ không phải là mục tiêu.
  12. Các kế hoạch hoạt động cần tập trung vào vấn đề gì AFP thực sự muốn làm, thực sự đang quan tâm.

  13. Về vấn đề này, một số đại biểu cho rằng AFP đã nêu rất rõ – ví dụ như 3 vấn đề ưu tiên, trong khi một số đại biểu khác lại nói rằng AFP cần chi tiết hoá hơn 3 vấn đề ưu tiên đó. Một số gợi ý cho rằng cần xây dựng một danh mục các nhu cầu quan tâm của các thành viên đối tác, và một số đại biểu khác cũng gợi ý là cần xác định những nhu cầu, vấn đề cụ thể liên quan tới 3 lĩnh vực ưu tiên trước khi đề xuất những kế hoạch hoạt động cụ thể. (*Ghi chú: Điều này đã được đề cập tại AFP2.)
  14. Các kế hoạch hoạt động cần được gửi ra thế giới bên ngoài như một bức thông điệp đủ mạnh để thu hút sự quan tâm của bên ngoài.
  15. Đối với mỗi kế hoạch hoạt động, địa bàn chọn lọc và nhóm chọn lọc cần phải được xác định rõ ràng.
  16. Đối với mỗi kế hoạch hoạt động, các vai trò, trách nhiệm và quyền lợi tương quan của các thành viên đối tác (như các chính phủ, các tổ chức liên chính phủ, cộng đồng dân cư, doanh nghiệp, ...) cần phải được xác định rõ ràng.
  17. Mặc dù có thể có một số vấn đề phải đưa vào kế hoạch hoạt động tạm thời, nhưng các vấn đề này không nên được coi là có tính bắt buộc. Cần phải linh hoạt.
  18. Chúng ta không được tự ràng buộc mình trong khuôn hình của “kế hoạch hoạt động”. Đối với một số loại hình hoạt động, một bức tranh mô tả toàn cảnh chung mới có thể được coi là đầy đủ.
  19. Cần đề nghị và tích cực khuyến khích các đối tác thành viên AFP đề xuất các Kế hoạch hoạt động và/hoặc đóng góp đầu vào.

  20. Theo tinh thần này, có ý kiến cho rằng một số thành viên sẽ đề xuất kế hoạch hoạt động nếu được đề nghị, trong khi đó có ý kiến nhấn mạnh rằng những ai mong muốn đóng góp được đặc biệt khuyến khích trên tinh thần tự nguyện không cần phải đợi đến khi được yêu cầu.
  21. Dự thảo các Kế hoạch hoạt động cần được phân phát cho các thành viên trước mỗi kỳ họp thường xuyên. Ngược lại, một số đại biểu phát biểu cho rằng các Kế hoạch hoạt động có thể được xây dựng, trình và phân phát bất kể lúc nào trong năm, không cần phải quan tâm tới thời gian của các cuộc họp.

Top

Nhóm 3: Các vấn đề khác của AFP
Chủ trì: TS. Toni Soehartono (Bộ Lâm nghiệp, Indonesia)
Thư ký: Bà Nina Haase (Ban Thư ký Trao đổi thông tin AFP)

Hiện tại, Trang web AFP được coi là tài liệu ghi lại các thông tin cần ghi nhớ về đối tác, được cập nhật thường xuyên các thông tin mới, tiến độ thực hiện các kế hoạch hoạt động và các tin tức liên quan khác về AFP. Việc chia sẻ thông tin thông qua trang Web và email được coi là cách thức hiệu quả và tiết kiệm. Trong tương lai, trang web cần được sắp xếp lại, bổ sung một số biên bản khó tìm về các kỳ họp trước đây, và các đầu mối cần đóng góp thông tin tích cực cho Ban Thư ký Trao đổi thông tin AFP.

Một số vấn đề liên quan tới cách tiếp cận này được nêu ra như sau:

  • đây là cách tiếp cận thụ động và một chiều hoặc ít hơn thế, là một quá trình liên lạc nhờ vào việc cập nhật trang web, cụ thể là các biên bản họp đang được phân phát tới các đầu mối, được trao đổi, đóng góp ý kiến và sau đó gửi trả lại. Có một gợi ý cho rằng cần thiết lập danh sách các dịch vụ email, lập diễn đàn trao đổi để nâng cao hiệu quả thông qua việc trao đổi email và cho phép các đối tác trực tiếp thảo luận và đóng góp ý kiến qua mạng.
  • Một số có thể gặp khó khăn trong việc tiếp cận email, trong trường hợp này có thể yêu cầu Ban Thư ký thường xuyên gửi ấn phẩm qua bưu điện.
  • Đối với liên lạc với bên ngoài, AFP không phân biệt thành viên đối tác chính thức với các bên quan tâm khác nói chung
  • AFP đã sẵn sàng mở rộng liên lạc với bên ngoài về những vấn đề đang làm và mỗi vấn đề không nên đề cập một cách lan man.

Có hai vấn đề liên quan tới tài chính cần được nghiên cứu: nguồn tài trợ ổn định hơn cho Ban Thư ký và nguồn tài trợ cụ thể cho các hoạt động. Nói chung có rất nhiều nguồn kinh phí đang chảy vào Châu á. Báo cáo của FAO khẳng định rằng hiện có nhiều nguồn kinh phí dành cho các hoạt động lâm nghiệp. Nói chung tất cả các thành viên đối tác đều chịu trách nhiệm tìm nguồn kinh phí, nhưng có một số đối tác có kinh nghiệm về vấn đề này hơn các đối tác khác. Các thành viên của cộng đồng các tổ chức phi chính phủ có thể chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm của họ trong việc tìm kiếm nguồn kinh phí. Các chiến lược tìm kiếm nguồn kinh phí khác là:

  • Các công ty tư nhân và các quỹ tư nhân
  • Đóng góp tự nguyện của các thành viên
  • Đóng góp có thể của các nước thành viên, nhưng một số chính phủ chưa đóng góp, có nghĩa là vấn đề kinh phí vẫn còn là một tồn tại khó khăn
  • Gợi ý thành lập một nhóm xây dựng và quản lý các dự án đề xuất xin kinh phí cho AFP

Top


Phiên họp toàn thể

Các vấn đề liên quan tới cháy rừng và phục hồi rừng
Chủ trì: TS.Dicky Simorangkir (TROPENBOS – Indonesia)

Có các bài trình bày của: Ông Liu Jin Long & Ông Ma. Shuangbiao (Trung Quốc); Ông Hoàng Chương & Ông Đỗ Thập (Việt Nam); Ông Martinus Nanang (IGES); Ông Junsei Nagai (Institue for Century Systems, Nhật Bản); Ông Harjanto Wahyu Sukotjo (Directorate of Forest Fires Control, Indonesia); và TS. Takeshi Toma (CIFOR).

Ông Liu Jin Long & Ông Ma. Shuangbiao (Trung Quốc) trình bày kinh nghiệm của Trung Quốc, khắc họa bức tranh rõ nét về các vấn đề nghiêm trọng, đang báo động ở quy mô toàn cầu, về tình trạng 2 tỷ ha rừng bị suy thoái và sau đó nêu rõ Trung Quốc có diện tích đất đai lớn nhất khu vực với khoảng 30% diện tích đang bị nguy cơ suy thoái rừng đe dọa và đã tìm ra các tồn tại chủ yếu sau đây:

  • Nhận thức về điều kiện môi trường còn rất nghèo nàn
  • Chính sách mâu thuẫn của Chính phủ
  • Quy hoạch sử dụng đất không phù hợp với các điều kiện về môi trường

Để cải tiến tình trạng trên, Trung Quốc đã tích cực xúc tiến các hoạt động và xây dựng các kế hoạch hành động với 6 chương trình cụ thể.

Ông Hoàng Chương & Ông Đỗ Thập (Việt Nam) trình bày các vấn đề của quốc gia, những tồn tại đã ảnh hưởng tới 1 triệu ha rừng và cuộc sống của những người dân sống phụ thuộc vào rừng. Việt Nam đã tiến hành một nghiên cứu chi tiết về kinh tế-xã hội để xác định những khó khăn thực tế.

Dựa vào các kết quả nghiên cứu trên, Việt Nam đã xúc tiến các hoạt động cụ thể để khắc phục tình trạng trên, thông qua hình thức hợp tác có sự tham gia của thành phần kinh tế tư nhân, Chính phủ, các tổ chức xã hội và đặc biệt hơn là người dân sống ở vùng nông thôn địa bàn lâm nghiệp.

Các kế hoạch hoạt động được xây dựng và thực hiện thông qua các kế hoạch hành động. Tiến trình này chậm và tốn kém thời gian, nhưng sau quá trình hoạt động liên tục, các kết quả cũng đã rõ ràng. Lợi ích về xã hội, môi trường và kinh tế đã trở thành hiện thực.

Bài trình bày của West Kutai là một ví dụ của cộng đồng địa phương, trong đó cộng đồng với sự giúp đỡ và hỗ trợ của IGES đã xây dựng được Hướng dẫn hành động thôn bản (VAG-Village Action Guidelines). VAG rất thực tiễn, dựa trên thực tế và hoạt động tại hiện trường, cụ thể là:

  • VAG đã hỗ trợ, hướng dẫn quá trình ra quyết định,
  • Giúp xây dựng các chính sách với sự đóng góp của người dân địa phương và những người có thẩm quyền ra quyết định
  • Và đóng góp cho các tổ chức phi chính phủ, các viện hàn lâm trong việc xây dựng và tằng cường sự hợp tác, hỗ trợ.

Bài trình bày của TS. Nagai - Viện Institute of Century Systems – Nhật Bản, đã trình bày các số liệu thống kê về khí thải gây hiệu ứng nhà kính và cháy rừng, lại một lần nữa cảnh báo về nguy cơ này ở khu vực cũng như toàn cầu.

Có một điều rất rõ ràng đã được nhấn mạnh là các thành viên của AFP, các đối tác và chính phủ không được phạm phải sai lầm trên nữa và chúng ta cần phải lấy các số liệu quá khứ, đưa ra các sáng kiến và hành động để cải thiện tình hình của khu vực cũng như của toàn cầu trong tương lai.

Tương tự, các dịch vụ hỗ trợ môi trường đang tồn tại để chống cháy rừng và phát hiện các vụ cháy rừng có thể sẽ được AFP tiến hành để ngăn chặn các nguy cơ gây hại cho rừng trong tương lai chúng ta đang phải đối đầu.

Ông Harjanto Wahyu Sukotjo đã nêu một kinh nghiệm về việc Chính phủ Indonesia đã đưa ra các vấn đề trên và đã xây dựng kế hoạch hành động để khắc phục. Họ đã thành lập ba mặt trận về:

  1. Chính sách/thể chế và chương trình
  2. Chiến lược khắc phục các vấn đề trên ở Indonesia
  3. Sử dụng chiến lược và số liệu trong quá khứ –nguồn thông tin hữu ích để dự báo và xây dựng kế hoạch hành động chống cháy rừng ở bất kỳ thời điểm nào.

TS. Takeshi Toma đã trình bày các kết quả (về cháy rừng và phục hồi rừng bị suy thoái) của kỳ họp thứ hai của AFP (7/2003) để giúp các đại biểu nhớ lại rằng các cuộc thảo luận tại hội thảo này cần dựa vào những gì đã được trao đổi năm ngoài và không nên lặp lại những thảo luận tương tự.

Việc trao đổi giữa các đại biểu đã nhấn mạnh sự cần thiết phải kết hợp tất cả các kinh nghiệm và hành động đã có ở các cấp khác nhau (ở quy mô diện tích đất đai lớn hơn, ở quy mô quốc gia và quy mô cộng đồng địa phương), đã đến lúc các thành viên và đối tác AFP phải tổng hợp được tất cả các kinh nghiệm và hoạt động, và xây dựng các cơ chế cho khu vực.

Do những vấn đề trên là vấn đề chung và sẽ tiếp tục được duy trì ở mức hiện nay hoặc tồi hơn ở quy mô khu vực và toàn cầu, nên phải xúc tiến các hoạt động một cách tích cực và thực tế hơn nữa thông qua sự hợp tác ngay từ bây giờ chứ không phải sau này - khi rừng đã không còn tồn tại nữa.

Top


Phiên họp toàn thể về các bài trình bày tại các Nhóm làm việc

Nhóm 1: Cháy rừng
Chủ trì: TS. Bishnu B. Bhandari (IGES – Nhật Bản)
Thư ký: Ông Kuldip Poudel (Care International – Nepal)

Nhóm 1 đã trao đổi về các vấn đề liên quan tới cháy rừng để tăng cường sự hiểu biết chung.

Kết quả trao đổi của nhóm là:

  • Cần phải cùng nhau làm việc để xây dựng một hệ thống nhanh, dễ và rẻ để kiểm tra việc cháy rừng.
  • Cháy rừng là một vấn đề phức tạp, quy mô rộng. Cháy rừng cần phải được xem xét trong một ngữ cảnh rộng hơn; do các yếu tố như sự nóng lên toàn cầu, nên cần có một kế hoạch lâu dài về tương lai.
  • Cháy rừng liên quan tới nghèo đói, tăng dân số, mâu thuẫn trong việc sử dụng tài nguyên, sở hữu đất đai và các hệ thống văn hóa -xã hội, do đó một cách tiếp cận chính thống phải được áp dụng để khắc phục hiểm họa này.
  • Khuyến khích các cách tiếp cận như hệ thống quản lý rừng cộng đồng của Phillippines, nơi mà cấp dưới được ra các quyết định (ví dụ như cộng đồng dân cư địa phương) để xác định những vấn đề khó khăn, đưa ra hướng giải quyết, lập kế hoạch theo hướng đó, giám sát các hoạt động và thực hiện kế hoạch; cấp cao hơn chỉ tham gia khi có chuyên môn và bắt buộc phải có mặt.
  • Còn thiếu sáng kiến của các thành phần tư nhân trong việc chống cháy rừng. Vì thế, cần lôi cuốn các bên liên quan (chính phủ, liên chính phủ, thành phần tư nhân và cộng đồng dân cư), điều phối các hoạt động của họ và nâng cao hiểu biết về chủ sở hữu đất, người dân bản địa và người dân địa phương và đưa ra chính sách khuyến khích đối với họ khi cần thiết.
  • Khen thưởng cộng đồng địa phương khi họ tham gia tích cực, có trách nhiệm và có hiểu biết.
  • Khám phá, tài liệu hóa và phân phát tất cả những tài liệu hiện có về kiến thức và thông tin liên quan tới các thực tiễn thành công trong việc quản lý chống cháy rừng. Không nên phát minh lại cái đã cũ, đã biết, đang tồn tại.
  • Cần tiến hành các nghiên cứu có tính thực tế để chống cháy rừng; xác định các nhóm mục tiêu; tìm kiếm sự hỗ trợ cần thiết; phê duyệt nghiên cứu.
  • Để tăng cường sự tín nhiệm, AFP cần xây dựng một kế hoạch hoạt động rõ ràng để chống cháy rừng, đặc biệt là để trả lời Nhóm 5.
  • Xây dựng cơ chế tổ chức để điều phối các hoạt động của các đối tác thành viên.
  • Tăng cường cơ sở dữ liệu hiện có của nhiều tổ chức, ví dụ như ASEAN, ITTO, ... và sau đó thiết lập một cơ sở dữ liệu phù hợp với các sáng kiến trên.

Top

Nhóm 2: Phục hồi rừng bị suy thoái và tái trồng rừng
Chủ trì: Ông Harry Santoso (Bộ Lâm nghiệp – Indonesia)
Thư ký: Ông Ali Yusop (Cục Lâm nghiệp – Sarawak, Malaysia)

Nhóm 2 đã thống nhất là việc xây dựng chương trình hành động có các hoạt động định hướng cần dựa trên cơ sở một số điểm do Kỳ họp lần thứ 2 của AFP đưa ra (7/2003), và quan tâm đến một số vấn đề đã được trình bày tại phiên họp toàn thể.

Các đại biểu đã quan tâm tới các vấn đề sau :

  • Sự cần thiết phải định nghĩa và phân loại rừng/đất đai “bị suy thoái”
  • Cần định nghĩa và phân loại việc tái trồng rừng/phục hồi rừng
  • Các nguồn tài chính và các đối tác tiềm năng cần được xúc tiến tìm kiếm để xây dựng và thực hiện các kế hoạch hành động, bao gồm: thành phần tư nhân, hấp thụ khí các bon (cơ chế phát triển sạch - CDM), trả nợ cho thiên nhiên (DNS), quỹ môi trường toàn cầu (GEF).
  • Địa bàn ưu tiên phân theo nguồn tài chính hiện có và mục tiêu tái trồng rừng (phục hồi rừng đầu nguồn, chức năng của rừng, phát triển nông thôn)
  • Xác định các công cụ khuyến khích và chưa khuyến khích trong việc đẩy mạnh chương trình tái trồng rừng, trồng rừng trên đất rừng bị suy thoái
  • Đánh giá rủi ro (dự báo thành công/thất bại của việc tái trồng rừng và phục hồi rừng, ví dụ như cháy rừng, xâm chiếm đất rừng)
  • Xem xét đánh giá và biên soạn các kết quả nghiên cứu phục vụ cho chương trình tái trồng rừng và phục hồi rừng
  • Đánh giá nhu cầu thông tin để lựa chọn và tái trồng rừng (bao gồm lý sinh, kinh tế-xã hội, thể chế,...)
  • Đối tác giữa chính phủ và thành phần tư nhân trong việc tăng cường đầu tư của tư nhân
  • Phong trào địa phương/khu vực để đưa ra những cơ chế khuyến khích cụ thể cho việc trồng rừng (cơ chế thưởng bằng giá ưu đãi và cơ chế huỷ bỏ chế độ giá)
  • Giải quyết tranh chấp giữa những người sử dụng đất đai/tài nguyên
  • Lôi cuốn sự tham gia của cộng đồng địa phương trong việc phục hồi/tái trồng rừng là yếu tố chính đảm bảo thành công, trong đó bao gồm cả cách thức tăng cường năng lực của cộng đồng để tham gia các hoạt động
  • Đề xuất dự án cho phục hồi rừng, tái trồng rừng cần quan tâm đến các vấn đề xã hội bao gồm việc giảm nghèo tại địa bàn cũng như đóng góp cho việc phát triển đời sống xã hội thông qua cách tiếp cận đa ngành.

Top


Phiên họp toàn thể

Các vấn đề liên quan tới khai thác gỗ trái phép và kinh doanh gỗ lậu
Chủ trì: TS.Agus Setyarso (Trợ lý chương trình)

Có các bài trình bày của: TS. Nigel Sizer (Giám đốc chương trình lâm nghiệp Châu á-Thái bình dương, TNC); Ông Hugh Speechly (Điều phối viên chương trình FLEG, DFID, UK); Ông Banjar Yulianto Laban (Giám đốc Chế biến và tiếp thị lâm sản); Ông Bill Maynard (GFS) & TS. Takeshi Toma (CIFOR); và bà Indra Setia Dewi (LEI).

Ông Nigel Sizer trình bày, nêu rõ việc chống khai thác gỗ trái phép là một vấn đề ưu tiên của AFP bởi vì khai thác trái phép làm mất đi tài sản nhà nước, khả năng tiếp cận và cạnh tranh thị trường, tạo mâu thuẫn xã hội, huỷ hoại môi trường và khả năng chia sẻ trách nhiệm giữa các bên liên quan. Ông Nigel Sizer cũng nêu ý kiến cho rằng việc hợp tác giữa các cơ quan hải quan và các cơ quan khác trong khu vực Châu á - Thái bình dương là rất cần thiết để giảm việc kinh doanh gỗ lậu. Ông này cũng đưa ra ý kiến cho rằng các hình thức hợp tác song phương và khu vực giữa các cơ quan hải quan cần được khuyến khích thông qua việc các nước xuất khẩu có thể xây dựng định hướng chiến lược, có cơ chế giá thấp hợp lý và hiệu quả. Ngoài ra, việc xác định các sản phẩm gỗ lậu cần phải được tăng cường và tất nhiên, khung thể chế cũng cần phải được tăng cường ở một số nước để tiến hành các hoạt động trên cơ sở xác định rõ các sản phẩm kinh doanh trái phép.

Ông Hugh Speechly đưa ra ý kiến cho rằng khai thác trái phép hiện nay được thấy rất rõ là luôn đi liền với kinh doanh lâm sản trái phép và đã đến mức nghiêm trọng, và do đó những hành động phối hợp cần được tiến hành để ngăn chặn tình trạng này. Đối với khu vực Châu á, có hai sáng kiến đặc biệt liên quan tới vấn đề khai thác gỗ trái phép và kinh doanh gỗ lậu là quá trình FLEG ở Đông á và AFP. Ông Hugh Speechly đã so sánh hai sáng kiến và đưa ra một số đề xuất để hài hoà hai sáng kiến trên vì hiện chưa có một hình thức tổ chức chính thức nào để nhập hai sáng kiến làm một. Và cuối cùng, một quyết định cần phải được các đại biểu đưa ra về hai sáng kiến trên-hai sáng kiến cùng xuất phát từ khu vực, và việc giải quyết các vấn đề trên cần phải được các đối tác đi đầu trong khu vực khẩn trương xúc tiến. Trong quá trình đạt tới quyết định trên, cần phải có quan điểm rõ ràng về mục tiêu cần đạt được của mỗi quá trình, có sự kết hợp với các ý tưởng thực tiễn về cách thức thực hiện các mục tiêu. Chi tiết liên quan đến cách thức tổ chức thực hiện quản lý, nhu cầu quản trị hành chính, nguồn lực hiện có và hiệu quả hoạt động cũng cần được quan tâm. Hiện có một số sự phối kết hợp giữa AFP và các sáng kiến khác trong việc ngăn chặn khai thác gỗ lậu trong khu vực, bao gồm sáng kiến cấp chứng chỉ rừng Pan-ASEAN và ITTO. Đại diện ASEAN và ITTO và các quốc gia thành viên trong khu vực tại các kỳ họp của AFP cần đảm bảo sao cho việc phối kết hợp này được tốt nhất.

Ông Banjar Yulianto Laban cung cấp thông tin về một chính sách của Indonesia về quản lý rừng bền vững và các sáng kiến được áp dụng thông qua các hiệp định song phương, đa phương nhằm chống khai thác và kinh doanh gỗ trái phép trên thế giới. Ông này cũng đề cập là khai thác trái phép sẽ xảy ra khi phương pháp khai thác rừng và vận chuyển gỗ đi ngược với luật pháp của quốc gia ấy. ở Indonesia, ông ta nói tiếp, gỗ hợp pháp được chứng nhận bằng một văn bản pháp lý của Cục Lâm nghiệp. Việc thẩm tra và phê duyệt bởi BRIK sẽ dựa trên cơ sở báo cáo về quá trình luân chuyển gỗ, các văn bản pháp lý của Cục Lâm nghiệp về sản phẩm rừng sẽ xuất khẩu. Ông này cũng đề xuất là bất kể một hiệp định nào về cơ chế hay hoạt động cụ thể để thẩm tra tính pháp lý phải áp dụng được cho tất cả các quốc gia trên thế giới không có sự phân biệt, những vấn đề mà ngành công nghiệp gỗ Indonesian đang đối đầu cần phải được giải quyết thông qua một hình thức tổ chức hợp lý thống nhất hơn thay vì tẩy chay thương mại, chi phí thẩm tra và quy định pháp lý là khá cao vì thế bên mua cần trả thêm một khoản lệ phí để việc kinh doanh có tính cạnh tranh và công bằng.

Ông Bill Maynard và TS. Takeshi Toma trình bày về sự cần thiết phải tiến hành đánh giá cơ sở pháp lý của gỗ chưa được quản lý tốt có xuất xứ từ những nước đang phát triển, đặc biệt từ rừng nhiệt đới. Ngữ cảnh pháp lý cần được làm rõ, coi đây là một vấn đề chủ yếu có thể được đa số các bên chấp nhận. Một vấn đề khác là việc ký hiệu của nguồn nguyên liệu có xuất xứ từ rừng cũng được coi là một biện pháp có thể đáp ứng được yêu cầu về mặt pháp lý thông qua chế biến và kinh doanh đối với thị trường tiếp theo. Một phương pháp duy nhất hiện nay đang được áp dụng trong thực tiễn là các hệ thống kiểm tra ba bên chuỗi hành trình sản phẩm được cấp chứng nhận. Do hiện nay đang có một số cách tiếp cận để đánh giá và kiểm tra ký hiệu nguyên liệu từ nguồn hợp pháp nên có thể sử dụng các hệ thống này để thẩm định trên cơ sở yêu cầu của thị trường. Hiện chưa có một hệ thống hoàn hảo nào được vận hành để thẩm tra tính pháp lý của việc khai thác gỗ và ký hiệu nguyên liệu bán ra thị trường. Cần một hệ thống với các phương tiện cụ thể để đánh giá nguồn gốc pháp lý dựa trên yêu cầu của thị trường, cũng như cần một chuỗi hành trình sản phẩm rõ ràng để ký hiệu sản phẩm đã qua chế biến và kinh doanh cho thị trường tiếp theo. Thị trường sẽ là đối tác chính để điều hành nhu cầu thẩm tra tính pháp lý và do đó việc thẩm tra này phụ thuộc vào các nhà thẩm định hoạt động độc lập, có tín nhiệm. Điều này cũng điều chỉnh nhu cầu tăng số lượng thẩm định viên và tư vấn của các công ty nhằm tăng cường quản lý rừng và hệ thống chuỗi hành trình sản phẩm để tham gia vào chương trình.

Bà Indra Setia Dewi trình bày rằng LEI hiện nay đang xây dựng một hệ thống thẩm định xuất xứ hợp pháp (Legal Origin Verification System -LOV), đó là một hệ thống vận chuyển gỗ có ghi ký hiệu xuất xứ nguồn gỗ. LOV nhằm mục tiêu xác định tính pháp lý của nguồn gỗ do một nhóm phối hợp ba bên độc lập tiến hành, bao gồm thẩm định viên và các chuyên gia, và đưa ra những công cụ thẩm tra tương tự như của chuỗi hành trình sản phẩm (CoC). LOV dựa trên sự tham gia nhiều bên. Vai trò của mạng lưới tổ chức phi chính phủ và cộng đồng là kiểm tra và hỗ trợ cho các thẩm định viên. Vai trò của Chính phủ là thi hành chính sách của họ đưa ra, đề ra các chính sách khuyến khích và tăng cường các hoạt động cấp chứng chỉ. Vai trò của thành phần tư nhân là áp dụng các thực tiễn thành công và tiến hành các thủ tục chứng nhận tính pháp lý nguồn gỗ của họ. Vai trò của nhóm 3 bên (các nhà chứng chỉ độc lập) là thẩm tra tính pháp lý của nguồn gỗ như là bước đầu tiên của quá trình cấp chứng chỉ. Vai trò của cộng đồng quốc tế là mua gỗ từ nguồn hợp pháp và có cơ chế khuyến khích thị trường cho nhà sản xuất đang trong quá trình tiến đến chứng chỉ. Hỗ trợ của AFP và các bên liên quan khác là thực sự cần thiết để ngăn chặn nạn khai thác trái phép.

Kết quả thảo luận về các bài trình bày như sau:

  1. Cơ chế hỗ trợ
    • Hài hoà các định nghĩa, phối kết hợp
    • Tăng cường các mối quan hệ
    • Cung cấp cơ sở cho đối tác


  2. Xây dựng đối tác
    • Xúc tiến quá trình tham gia của các bên
    • Xây dựng đối tác giữa thành phần tư nhân với nhà nước (tăng cường đầu tư)


  3. Tạo khối liên minh để giải quyết các vấn đề xuyên biên giới, thuộc phạm vi quyền hạn của nhiều bên
    • Tăng cường thế mạnh
    • Hài hoà các sáng kiến
    • Phối kết hợp các nghĩa vụ trong những công cụ pháp lý


  4. Tăng cường năng lực quản lý
    • Thực hiện tăng cường năng lực
    • Tăng cường trao đổi cơ sở dữ liệu và thông tin rõ ràng

Top | Back to Key Documents

Your comments and suggestions are most welcome. Please send them to afp@cgiar.org

Last Update: Tuesday, December 07, 2004
Copyright © AFP 2003 - Site Design: Center for International Forestry Research
Webmaster: webmaster-cifor@cgiar.org